Hỏi thế gian tình ái là chi – Chương 11

Chương 11

Edit: Tiểu Viên
Beta: Thanh Thanh

Trác Lâm quả nhiên không hổ danh là nữ hoàng trường phái hành động, quả nhiên bảo “đến lúc nào cũng được” là nàng ta liền không thèm hẹn trước, ngang nhiên mò đến.

Mà lúc cô nàng đến nơi, lại đúng lúc trong phòng khách đang diễn cảnh đông cung sống động dàn trận trên ghế sofa. Đau khổ hơn là nhà mới không có cửa riêng cho thú cưng nên cửa chính chỉ khép hờ để tiện cho Lê Hoa ra vào.

Cho nên lúc nhìn thấy hai thân hình nửa kín nửa hở kia, ý nghĩ đầu tiên trong đầu của Trác Lâm là, mình đến vào giờ này là sớm hay muộn nhỉ?

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 55

Hè hè, cái tóm tắt ở chap trước chỉ là tưởng tượng bay xa của tui~ Sự thật thì không có xuyên không thành Lọ Lem gì hết á (=3=)

Dạ vầng, lại mời các bạn tung gạch đá :v

—————————————————-

Chương 55

Edit: Tiểu Viên
Beta: Thanh Thanh

Chu Thần nằm mơ, thấy bản thân hồi nhỏ được mẹ đặt trong một cái sọt. Mặc dù bên trên đã phủ kín đầy rơm rạ, cuối cùng y vẫn bị người ngoài hành tinh bắt cóc.

Vẫn chìm đắm trong giấc mộng, một lần rồi một lần bị mang đi, một lần rồi một lần cảm thụ sự khủng bố đáng sợ đó, y dần dần ý thức được trải nghiệm kinh dị cỡ này chỉ có thể là đang nằm mơ.

Sau đó nghe loáng thoáng có người thì thầm nói chuyện bên tai y.

Đến khi tỉnh lại, đầu y đau đến muốn nứt ra, mạch máu toàn thân như đang đồng loạt khởi nghĩa.

Đang muốn đưa tay lên xoa bóp một chút, y thử động đậy, nhưng lại cảm giác bàn tay bị người nào đó nắm lấy, còn nắm cực kỳ chặt.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 53

Haizz mấy hôm rồi bận quá @@ Đã thế má Viên lại ném cho bản edit còn 1 đống chữ Hán, thật là muốn thách thức tính lười của tui a Ọ_Ọ

Cuối cùng cũng xong, thời gian sắp tới chắc update sẽ chậm đi đó vì nhiều việc tui tự ôm đồm cũng như rơi từ trên trời xuống  =__=”

———————————————

Chương 53

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Ngày hôm sau, khi Chu Thần tỉnh dậy thu vén sạch sẽ, cánh cửa phòng Trương Hồng Tường còn chưa mở. Y nhìn đồng hồ, thấy còn rất sớm liền đi ra cửa.

Y lái xe dạo quanh thành phố D vài vòng. Không rõ người ta khi thất nghiệp sẽ làm gì, y thì hoàn toàn chẳng có gì để làm.

Cho xe chạy lên cầu treo, y thấy có nhóm người đang chơi nhảy bungee, vui vẻ hò hét làm y cũng muốn thử nhưng không lấy đâu ra can đảm.

Giữa trưa nhận được điện thoại của ba nhắc đưa Ngụy Tuyền Tử về ăn cơm, ba nói mẹ y sáng nay vừa mới mua được hai bộ quần áo đại hạ giá, tâm tình rất tốt, nhất định phải rèn sắt khi còn nóng.

Chu Thần vội gọi cho Ngụy Tuyền Tử hẹn thời gian để y qua đón, sau ngẫm lại thì thấy để nàng tự đi thì hơn, miễn cho mẹ nhìn thấy một màn đón rước lại phát hỏa.

Vừa nói chuyện xong với Ngụy Tuyền Tử, Trương Hồng Tường gọi tới. Y vốn không định nghe nhưng thuận tay thế nào lại ấn nút nhận cuộc gọi.

Trương Hồng Tường nghe nói buổi tối y về nhà bố mẹ ăn cơm, liền mặt dày đòi đi theo.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 52

Chương 52

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Chu Thần bị kẹp giữa hai người phụ nữ, người nào cũng không chịu thua kém, gần như lăn xả vào nhau. Sống hơn hai mươi năm trên đời, y là lần đầu chứng kiến một trận chiến người sống ta chết, thật sự luống cuống chân tay, không biết phải làm thế nào.

Bố Chu đưa mẹ Chu đến nơi rồi đứng ngoài thong thả phơi nắng nhận ra tình huống bất thường bên trong liền nhanh chóng chạy vào, phát hiện bà vợ mình đang khẩu chiến khí thế ngất trời cùng con dâu tương lai, vội vội vàng vàng nhảy vào can ngăn: “Má nó, có việc gì về nhà nói, ầm ĩ ở đây là làm khó con trai đó a.”

Chu Thần hận không thể gật cho rớt luôn cái đầu, Thái hoàng muôn năm, thời điểm mấu chốt có người đàn ông vẫn là hơn a.

Bố Chu nắm tay Thái hậu dẫn đi, trước khi rời khỏi còn nói: “Mấy ngày nữa mời Tiểu Ngụy qua nhà ăn cơm, bố mẹ hôm nay phải về trước rồi, xin lỗi hai đứa nha.”

Chu Thần gật đầu đáp ứng.

Mẹ Chu không còn ở đó nữa, Chu Thần cũng không nói thêm lời nào.

Ngụy Tuyền Tử cũng không buồn lên tiếng.

“Cô thật là…”

“Tôi thế đấy thì làm sao!” Ngụy Tuyền Tử thu dọn đồ đạc bỏ vào trong túi xách, đứng lên nhìn y nói: “Đừng nói là kết hôn vờ, kể cả kết hôn thật cũng đừng mong tôi chịu nín nhịn.” Nói xong liền hướng cửa trước đi thẳng.

Chu Thần cũng đứng lên, đi theo sau.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 49

Chương 49

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Chu Thần đứng ở đầu giường, có chút buồn cười cúi đầu nhìn hắn: “Gì cơ? Anh nhắc lại xem nào?”

Ánh mắt Sở Thiên Dịch mơ hồ, giống như kiệt lực in bóng dáng y vào đáy mắt, cuối cùng có vẻ không chịu nổi nữa, mệt mỏi nhắm mắt lại: “Anh muốn em.”

“Ha, tôi không nghe lầm chứ,” Chu Thần cầm khăn mặt tới hung hăng chà chà khắp mặt hắn, “Người nhỏ nhỏ vậy mà lá gan to ghê nha.”

Sở Thiên Dịch bị chà xát đến đau, hai hàng lông mày nhíu lại thành một đường, giữ chặt bàn tay đang tha hồ chà đạp mặt hắn kia, vừa khống chế lực liền cảm thấy trên người nặng trĩu.

Chu Thần một tay đặt trên người hắn, một tay chống ở mép giường, vẫn duy trì tư thế mệt muốn chết đó, nhìn xem Sở Thiên Dịch rốt cuộc là muốn làm cái gì.

Sở Thiên Dịch đột nhiên mở to mắt, tựa hồ nở nụ cười, vươn hai tay đẩy vào hai bên nách y.

Chu Thần chống đỡ không được, trực tiếp nằm úp sấp trên người hắn, cách một lớp chăn đè lên người nọ.

Chiêu này học ai vậy?

“Tốt thôi, không phải tôi muốn lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà lấn tới đâu nha, là anh ép tôi đấy…” Chu Thần dịch người, mặt hướng xuống phía hông Sở Thiên Dịch, vươn một bàn tay đặt lên mặt hắn, dọc theo đường cong khung xương chậm rãi trượt xuống, “Nhưng mà, ai muốn ai còn chưa biết đâu…” Ngắt véo sờ soạng cằm Sở Thiên Dịch, y bày ra nguyên một bộ ngả ngớn.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 45

Chương 45

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Sở Thiên Dịch hoàn toàn mù tịt không hiểu sao bỗng dưng Chu Thần trở mặt. Hắn nghĩ đi nghĩ lại về lúc hai người đi trên đường, cũng không thể nhớ ra mình đã nói điều gì quá phận.

Chuông điện thoại lại vang lên, Sở Thiên Dịch nhìn qua, nhận ra vẫn là Trần Á Huy gọi tới.

Đang muốn dập máy, bên kia đã nhanh tay hơn cúp trước, sau đó liền gửi tới một tin nhắn.

Hắn nghĩ nghĩ thế nào vẫn là mở ra xem, nội dung tin nhắn làm cho hắn triệt để câm lặng. Lại còn có thể nhờ chị họ liên lạc với hắn, nói cái gì mà Trần Á Huy đột nhiên sinh bệnh, lúc mê man luôn gọi tên hắn.

Bó tay, hắn đành ấn số gọi lại, lần này là một giọng nữ bắt máy.

Cô gái không hề đề cập đến chuyện của hai người bọn hắn, chỉ nói Trần Á Huy sốt rất cao, luôn miệng nói phải tìm một người tên Sở Thiên Dịch. Nàng cũng biểu lộ một chút bất đắc dĩ nói thêm, Trần Á Huy vốn là con út trong nhà, được mọi người chiều chuộng sinh hư, xin hắn thông cảm cho thằng bé một chút.

Sở Thiên Dịch im lặng nghe đối phương nói xong mới đáp: “Thật xin lỗi, chuyện của cậu ấy… đã không còn liên quan đến tôi nữa.”

Đầu dây bên kia bỗng trầm mặc hẳn, hắn nghĩ đối phương có lẽ đã hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, liền cúp điện thoại.

Mặc dù chia tay Trần Á Huy trong tình cảnh như vậy là chuyện ngoài ý muốn, nhưng quyết định lúc bấy giờ của hắn xảy ra chỉ là sớm hay muộn.

Trong lòng hắn cũng rất hi vọng có thể chấm dứt trong hòa bình, chỉ là không thể ngờ Trần Á Huy lại làm ra những chuyện như vậy, mặc dù hắn đã quen với kiểu tùy hứng của cậu ta.

Nhưng mà, dường như Chu Thần nổi giận với hắn, hắn lại càng thích… Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 38

Chương 38

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

“Chu Thần, tớ muốn qua nhà cậu chơi.” Khương Phàm gác cằm lên lưng tựa của ghế sô-pha, nhìn Chu Thần ăn mặc chỉnh tề bước ra từ phòng tắm nói.

Chu Thần đi qua xoa xoa mớ tóc tạo hình mào gà của hắn đáp lời: “Cậu như này dọa chết mẹ tớ mất.”

Khương Phàm bày ra vẻ oán phụ khóc ròng: “Đây sống chung với đằng ấy bao lâu, đằng ấy không định mang đây ra mắt cha mẹ sao? Không biết là đây ủy khuất sao…”

Chu Thần buồn cười, vỗ vỗ hắn nói: “Trước khi tớ về làm xong cho tớ hai việc: máy hút bụi ở đằng kia, giúp tớ hút bụi, tớ có cảm giác khắp nhà toàn lông chó; nghe thấy tiếng máy giặt quần áo không? Không nghe thấy tiếng gì nữa tức là đã giặt xong, cậu lấy quần áo bên trong ra phơi cho tớ, đói bụng thì gọi số điện thoại dán trên cửa mà gọi cơm.”

“Tớ muốn đi gặp vị hôn thê của cậu cơ.”

“Về sau còn nhiều dịp mà, hôm nay là lần đầu tiên đưa người khác phái về nhà, tớ có chút khẩn trương, cậu đừng gây thêm phiền a.”

Chu Thần nói xong lấy hai tờ 100 Nhân dân tệ trong ví ra đặt lên bàn trà: “Cậu cứ như bây giờ cũng không được, cứ ở mãi trong nhà không dám ra ngoài… tốt nhất là nhờ chú cậu giúp đỡ đi.” Ra ngoài mà ví tiền cũng không kịp mang, bộ bị người đuổi giết sao?

Khương Phàm vừa thấy tiền liền mặt mày hớn hở: “Cậu đi đi thôi, tí nữa tớ gọi điện cho chú nha~”

Chu Thần có chút không hiểu, Khương Phàm so với Trương Hồng Tường còn giàu hơn, như thế nào có hai trăm đồng mà cũng phấn khích thành như vậy?

Ban đầu đã hẹn Ngụy Tuyền Tử cùng đi tới nhà y, đối phương cũng đã đồng ý xong xuôi, chỉ là đến phút cuối lại bỗng dưng bảo bận việc, tới giờ cơm trưa sẽ tự đến.

Chu Thần nhíu mày, nghĩ lại phải giúp nàng lấy cớ, không cẩn thận có khi lại khiến bố mẹ y cho rằng người này mới lần đầu tiên gặp mặt đã tự cao tự đại.

Tiếp tục đọc