Tiềm Thủy Loan – Chương 56

Chương 56

Edit: Thanh Thanh
Beta: Tiểu Viên

Chu Thần nằm ngốc trong bệnh viện đến phát chán, cầm dao gọt hoa quả tỉa tỉa tót tót. Lúc sau, quả táo đã biến thành hình quả lê .

Tỉnh lại đã ba ngày, nếu như không phải khi vừa mở mắt đã thấy Sở Thiên Dịch, y sẽ cho rằng tên ngốc kia đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi.

Sau khi y đã hình thành thói quen kiểm tra tin nhắn hàng ngày, hắn lại cắt đứt tất cả mong muốn nhớ nhung của y, điện thoại di động hiện tại cơ bản chỉ dùng để xem giờ.

Y không rõ Sở Thiên Dịch là bị mẹ mình chặn đường, hay là chính hắn không dám đến…

Hôm nay là giỗ tuần đầu tiên, y quên không dặn Sở Thiên Dịch buổi tối đi ngủ phải che kín đầu một chút, đừng để dì Sở nhìn thấy hắn lại không thể yên tâm siêu thoát.

Y cũng không rõ Sở Thiên Dịch có sợ những thứ siêu nhiên này hay không; lần trước may là có bố mẹ y ở đó lo liệu, nhưng bây giờ đã 30 tuổi đầu, ai còn hơi đâu đi quản hắn a.

Trương Hồng Tường ngược lại suốt ngày lảng vảng trong bệnh viện. Ban đầu mẹ Chu còn nhiệt tình chào hỏi; thế nhưng có một lần bà vô tình nhìn thấy, thằng sếp hờ kia thế mà dám cầm tay con bà sờ sờ soạng soạng, bà liền mặt lạnh mời người ra về.

Mẹ Chu cứ tưởng Chu Thần chỉ là quá gần gũi với Sở Thiên Dịch nên mới không phân biệt nổi giữa tình bạn và tình yêu, nhưng không ngờ quý tử nhà mình thế quái nào còn cặp kè với gã đàn ông khác!

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 53

Haizz mấy hôm rồi bận quá @@ Đã thế má Viên lại ném cho bản edit còn 1 đống chữ Hán, thật là muốn thách thức tính lười của tui a Ọ_Ọ

Cuối cùng cũng xong, thời gian sắp tới chắc update sẽ chậm đi đó vì nhiều việc tui tự ôm đồm cũng như rơi từ trên trời xuống  =__=”

———————————————

Chương 53

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Ngày hôm sau, khi Chu Thần tỉnh dậy thu vén sạch sẽ, cánh cửa phòng Trương Hồng Tường còn chưa mở. Y nhìn đồng hồ, thấy còn rất sớm liền đi ra cửa.

Y lái xe dạo quanh thành phố D vài vòng. Không rõ người ta khi thất nghiệp sẽ làm gì, y thì hoàn toàn chẳng có gì để làm.

Cho xe chạy lên cầu treo, y thấy có nhóm người đang chơi nhảy bungee, vui vẻ hò hét làm y cũng muốn thử nhưng không lấy đâu ra can đảm.

Giữa trưa nhận được điện thoại của ba nhắc đưa Ngụy Tuyền Tử về ăn cơm, ba nói mẹ y sáng nay vừa mới mua được hai bộ quần áo đại hạ giá, tâm tình rất tốt, nhất định phải rèn sắt khi còn nóng.

Chu Thần vội gọi cho Ngụy Tuyền Tử hẹn thời gian để y qua đón, sau ngẫm lại thì thấy để nàng tự đi thì hơn, miễn cho mẹ nhìn thấy một màn đón rước lại phát hỏa.

Vừa nói chuyện xong với Ngụy Tuyền Tử, Trương Hồng Tường gọi tới. Y vốn không định nghe nhưng thuận tay thế nào lại ấn nút nhận cuộc gọi.

Trương Hồng Tường nghe nói buổi tối y về nhà bố mẹ ăn cơm, liền mặt dày đòi đi theo.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 52

Chương 52

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Chu Thần bị kẹp giữa hai người phụ nữ, người nào cũng không chịu thua kém, gần như lăn xả vào nhau. Sống hơn hai mươi năm trên đời, y là lần đầu chứng kiến một trận chiến người sống ta chết, thật sự luống cuống chân tay, không biết phải làm thế nào.

Bố Chu đưa mẹ Chu đến nơi rồi đứng ngoài thong thả phơi nắng nhận ra tình huống bất thường bên trong liền nhanh chóng chạy vào, phát hiện bà vợ mình đang khẩu chiến khí thế ngất trời cùng con dâu tương lai, vội vội vàng vàng nhảy vào can ngăn: “Má nó, có việc gì về nhà nói, ầm ĩ ở đây là làm khó con trai đó a.”

Chu Thần hận không thể gật cho rớt luôn cái đầu, Thái hoàng muôn năm, thời điểm mấu chốt có người đàn ông vẫn là hơn a.

Bố Chu nắm tay Thái hậu dẫn đi, trước khi rời khỏi còn nói: “Mấy ngày nữa mời Tiểu Ngụy qua nhà ăn cơm, bố mẹ hôm nay phải về trước rồi, xin lỗi hai đứa nha.”

Chu Thần gật đầu đáp ứng.

Mẹ Chu không còn ở đó nữa, Chu Thần cũng không nói thêm lời nào.

Ngụy Tuyền Tử cũng không buồn lên tiếng.

“Cô thật là…”

“Tôi thế đấy thì làm sao!” Ngụy Tuyền Tử thu dọn đồ đạc bỏ vào trong túi xách, đứng lên nhìn y nói: “Đừng nói là kết hôn vờ, kể cả kết hôn thật cũng đừng mong tôi chịu nín nhịn.” Nói xong liền hướng cửa trước đi thẳng.

Chu Thần cũng đứng lên, đi theo sau.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 51

Chương 51

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Nói dứt lời, bốn con mắt ngó lom lom làm Chu Thần mất tự nhiên khụ một tiếng, trừng mắt nhìn tên mũi dài Trương Hồng Tường vẫn còn đứng bên cạnh chờ xem náo nhiệt: “Muộn rồi, Trương tổng nên về thì hơn.”

“Tôi bây giờ hẳn là có quyền giám hộ đối với đằng ấy rồi nha.” Trương Hồng Tường được thể lấn tới,  sáp vào gần Chu Thần.

“Biến khấn trương, anh định để con anh chết đói hả.” *ý là con chó Husky nhà ổng đó -_-*

“Đó là con chúng mình mà.”

Chu Thần liếc xéo khinh bỉ, “Rồi, anh nói sao cũng được, làm ơn đi dùm cho cái.”

Trương Hồng Tường thấy Chu Thần bắt đầu mất kiên nhẫn, không dám mặt dày thêm, hậm hự vài câu nữa rồi rút êm.

“A,” Sở Thiên Dịch lắc lắc đầu, “Anh trước kia chưa từng thấy em nói dối, hôm nay mới được dịp chứng kiến, hóa ra kỹ xảo lừa người cũng không tệ chút nào.”

“Vậy sao?” Chu Thần không rõ ý tứ Sở Thiên Dịch, hai người cứ như vậy đứng đối diện nhau trên hành lang. Một khoảng thời gian qua đi, đèn cảm ứng gắn trên tường tự động tắt, chỉ có ánh sáng ngoài đường từ cửa sổ nhỏ hắt vào, “Nhưng tôi không có nói dối a…”

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 50

Chương 50

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh

Sống mười năm trời theo quy củ chặt chẽ, đồng hồ sinh học đã sớm hoạt động đến trơn tru, đúng sáu giờ sẽ tự động mở mắt, có muốn ngủ lại cũng sẽ nhận ra một chút buồn ngủ cũng không còn.

Chỉ là hôm nay không còn giống như dĩ vãng cứ mãi hồ đồ, tỉnh dậy liền nhớ ra y chỉ có một mình, đến cả thú cưng bầu bạn cũng không thấy chứ đừng nói đến thứ gì khác.

Chu Thần dựa người vào đầu giường lấy thuốc ra hút, chẳng được bao lâu đã lại cảm thấy chán muốn chết, liền mò xuống lầu, chọn một băng ghế ngồi xem các ông bà già tập Thái Cực Quyền. Y đột nhiên phát giác cuộc sống bình thản của họ so với của một kẻ thanh xuân có thừa như mình, có khi lại hạnh phúc hơn.

Gần đó không biết là hiệu cắt tóc của nhà ai đang muốn cho học trò cơ hội luyện tay nghề, treo biển cắt tóc miễn phí.

Chu Thần sắp chết ôi chết thiu quyết định đi làm người tốt, dũng cảm đóng vai chuột bạch cho người ta thí nghiệm chơi.

Y mở miệng dặn dò không cần cắt ngắn, chỉ cần sửa lại cho gọn gàng là được, chẳng rõ làm sao lại khiến cho bạn trẻ học nghề kia run lên một cái, xoẹt một nhát tóc mái của y đi luôn một mảng.

Chu Thần nhìn gương dở khóc dở cười, lão bản xin lỗi luôn miệng, không bằng giúp y chỉnh lại cho tử tế đi?

Bình thường đi làm hay gì đó thì không sao, nhưng hôm nay y còn phải diện kiến nhạc phụ nhạc mẫu, vác cái tạo hình so với nhổ răng còn kinh khủng hơn này đến nơi hẹn quả thật… có chút không thích hợp.

Thôi thì cắn răng mang nguyên một quả đầu ngắn củn nham nhở đi về.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 48

Chương 48

Edit: Thanh Thanh

Beta: Tiểu Viên

“Cậu nghĩ thông suốt rồi?” Trương Hồng Tường cười ngoác miệng, tay vẫn còn đặt trên lưng Chu Thần, nâng người lên ôm chặt vào ngực. Hắn nghiêng đầu, ngoắc tay với người đang đi tới bên cạnh, “Đem xe của tôi đỗ trước cửa quán.”

Đứng lên rồi, Chu Thần mới phát hiện rượu đã bắt đầu xộc lên đầu; y đẩy Trương Hồng Tường ra rồi chạy thẳng vào toa lét, đóng cửa lại bắt đầu nôn.

Bao nhiêu rượu uống vào sau một trận nôn đã thành lãng phí; hiện tại ngoại trừ đầu đau như búa bổ, y chỉ cảm thấy nhức mỏi khắp người.

Cố sức vịn vào bồn rửa tay, đến cả hình dáng chính mình trong gương cũng trở nên mơ hồ, nhưng y vẫn nhận ra điều mình vừa nói lúc nãy hoàn toàn không ổn; tự dưng trong lúc xúc động thế nào lại hồ đồ sủa nhảm như vậy, trong nhà chẳng phải đã có nữ nhân so với sư tử còn hơn ba phần kia sao, giờ rước về thêm một ông giời này y làm sao hầu hạ nổi…

Lúc lên xe y ngửa đầu tựa lưng vào ghế, hoàn toàn tỉnh táo nhưng một câu cũng không ra khỏi miệng.

Trương Hồng Tường hỏi y giờ về nhà ai. Chu Thần miễn cưỡng nhếch miệng, tạo khẩu hình “tôi.”

Phỏng chừng là đối phương đã hiểu ý, thân thể y ép sát vào lưng ghế theo quán tính, Chu Thần trong choáng váng cảm giác được ô tô đang chuyển bánh.

Trên đường, mong muốn duy nhất của Chu Thần chính là Trương Hồng Tường làm ơn có nhân tính một chút, lái xe đừng có đánh võng nữa, tiện thể hạ thấp ghế ngồi của y xuống, có thể cho y mượn cái áo khoác cho đỡ lạnh thì càng tốt.

Thế nhưng tác dụng của rượu thực sự quá mạnh, y mê man đến mức cả người cũng không muốn động đậy, ngay cả nói cũng không muốn nói.

Tiếp tục đọc

Tiềm Thủy Loan – Chương 44

Chương 44

Edit: Tiểu Viên

Beta: Thanh Thanh 

“Anh sao lại ở phòng tôi?”

“Em nhầm rồi, đây là phòng anh mà.”

Chu Thần trừng mắt nhìn người kia, cười khẩy: “Bộ cái phòng này có khắc tên anh sao?”

“Không có.” Sở Thiên Dịch cũng cười theo.

“Vậy là rõ rồi, tôi đang đau đầu muốn ngủ, mời anh qua phòng bên cạnh nghỉ ngơi.”

Sở Thiên Dịch nheo mắt: “Em đuổi anh hả?”

“Đâu có đuổi, là mời nha.” Chu Thần trở mình, vừa vặn tránh đi đôi tay đang đặt trên huyệt thái dương y.

Sở Thiên Dịch đột nhiên nhận ra có điều gì không thích hợp, đem Chu Thần quay lại đối diện với hắn: “Đêm hôm qua…”

“Hôm qua uống nhiều đến mức chết chìm luôn, anh đừng nói với tôi là vì biết mấy người ở đây mời rượu kinh khủng vậy nên mới lôi tôi đi đấy chứ?!”

“Em hôm qua…”

“Tôi hôm qua say khướt, anh dìu tôi về hả? Ái chà, giỏi ghê nhỉ.” Chu Thần vốn định vỗ vai hắn lại chợt nhận ra người kia còn chưa có mặc đồ, ánh mắt nhanh chóng rời đi nói cứng: “Hình như chiều nay cũng không có việc gì, bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi, được không sếp?”

“Em không nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì sao?”

Chu Thần gạt tay hắn ra, gối lên tay mình, ngáp một cái: “Chuyện gì?”

Sở Thiên Dịch vài lần mở miệng như muốn nói gì, nhưng cuối cùng cũng chỉ bảo: “Vậy em nghỉ ngơi đi.”

Chu Thần cũng không nhìn xem hắn đi ra ngoài thế nào, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa phòng mở, y mới từ trong chăn thò đầu ra, lấy tay vỗ vỗ hai bên má đã nóng đến mức chưng được trứng.

“Mất trí nhớ… chiêu này xài cũng không tồi…” Than thở một câu, y tự xoa xoa đầu mình một cái, chậm rãi thiếp đi. Tiếp tục đọc